Sign up

[ Chung ] 04 January, 2012 22:46

Quạnh

Nhập nhòa căn phòng trống

Bợt bạt mảng tường vôi

Bong lở những xa xôi

Đâu rồi màu thu ấm...

 

Lạnh

Ừ đang lạnh bởi vì Đông đang lạnh

Phải vậy thôi Đông là lạnh vậy thôi

Dù cuối trời mây có ửng hồng trôi

Trong giá lạnh có Xuân nào ấm nhỉ ?

 

Hoang

Này Gió! Gió đi đâu

Trong mùa đông xám mầu

Đâu rồi làn khói ấm

Mưa phùn rơi lạnh đầu 

 

Tàn

Chiếc lá rụng, tờ lịch rơi

Buồn chi khoảng trống bên trời lạnh đông

Tháng ngày ai đợi ai trông

Thế gian vẫn những mênh mông tình đời...

[ Chung ] 21 December, 2011 07:55

Soi Gương

Gương kia ngự ở trên tường

Soi gương gương có tỏ tường người soi... 

(TheThames09 - Phạm Quốc Anh)

Này là bức tượng hay bức chân dung?

Kìa trong gương thoáng nét ưu tư trên khuôn mặt cũng được coi là đẹp!

Ồ sao vậy nhỉ?

Gương có phải là tranh?

Đôi mắt buồn ai vẽ thật nhanh

Đau đáu một khoảnh tình đơn chiếc

Liệu ai có biết

Người đã tạo hồn tranh?

Hãy nói đi hỡi không gian tĩnh lặng bao quanh

Làm sao xóa những nét buồn thẳm sâu trong chân dung trong tượng?

Họa sĩ đang ở đâu rồi nhỉ?

Gương biết làm gì để tươi tắn bức tranh nay...

---

Rồi ai cũng sẽ hay

Gương chẳng là tranh

Gương chỉ là phản chiếu...

 

[ Chung ] 15 December, 2011 08:13

HẠT BỤI

Phất phơ trong cõi trần gian

Chỉ là hạt bụi trong ngàn vân vi

Bụi ơi vương mắt mà chi

Để cho đáy mắt thầm thì nỗi đau

Vậy mà khi rũ bỏ nhau

Nhập nhòa lệ đọng giụi nhàu mắt cay

 

 

[ Chung ] 09 December, 2011 19:46

Đông

 

Bần thần đã tháng Mười Hai

Mùa theo lá rụng ngõ dài ngoảnh trông

Rét về ai nhớ Thu không

Lâm thâm ngày trải mưa Đông lạnh phùn

Mênh mang vài sợi gió buồn

Lang thang tìm giọt nắng buông trưa nào

Bâng khuâng chiều mỏng làm sao

Cô đơn trào những khát khao Xuân nồng.

 

 

 

 

 

[ Chung ] 20 November, 2011 10:53

Chèo đò

Tháng ngày sóng sánh đời trôi

Xa rời bến cũ đâu rồi ngày xưa?

Trời cao vẫn áng mây đưa

Ai người nhớ kẻ sớm trưa chèo đò?

---------

 

[ Chung ] 08 November, 2011 16:51

Nhau

Một lần cùng nhau nẻo phố vắng

Cả đời hoài niệm chốn hoang tàn

Chỉ có bóng đêm làm nhân chứng

Ai khắc khoải nhau lúc cô đơn

[ Chung ] 08 November, 2011 10:20

Ốm *

Ta vẫn là ta của mọi ngày

Hôm nay tựa gối ở nơi đây

Uể oải tấm thân khi cục cựa

Bộn bề chăn chiếu lúc loay hoay

Đắng ngắt kháng sinh ôi thật tệ

Ngọt ngào thăm hỏi mấy ai hay 

Nóng lạnh đà lui ta vẫn thế

Ấm nồng đang tới giấc mơ say ! 

(cho người ốm)

 

 

[ Chung ] 05 November, 2011 15:26

Bài hát ru cho anh***

(cho người ấy)

 

Mình thích nghe Mỹ Linh hát. Thích vì biết em của nàng - Mỹ Dung. Dung là sinh viên trường mình và là thành viên trong đội văn nghệ của trường. Tât nhiên Dung không xinh bằng chị mình và giọng hát cũng không được như chị. Nhưng với phong trào sinh viên, giọng hát của Dung là "vàng" - vì Dung mang về nhiều phần thưởng và giải cho Khoa và Trường.

Dài dòng một chút vì cái sự thích nghe Linh hát, nhưng thực chất cảm hứng để viết entry này lại là bài hát Bài Hát Ru Cho Anh của nhạc sĩ Dương Thụ: chất nhạc êm ả, man mác gợi cảm; ca từ đơn giản nhưng giàu chất thơ, giàu hình tượng. Thử nghe mà xem, này nhé: Nào là "đồi thông nghiêng xa mờ", nào là "bóng liễu đổ" vẩn vơ "mặt hồ xanh như mơ" - hình ảnh cứ thực cứ mơ như những đau khổ và niềm vui của cuộc đời luôn đan xen vào nhau ấy, để rồi:

"rồi mai hay bao giờ

niềm vui hay đau khổ

thật đời hay mộng mơ ..."

Một loạt những hình ảnh nắng mưa, mây bay gió thổi, lá xanh, lá trút, lá rụng, trời xanh, nước chảy sông trôi, trăng non, nắng sớm.... gợi cho ta những khoảnh khắc qua nhanh của thời gian, của xuân hạ thu đông, của "niềm vui hay đau khổ"... Song trên hết đọng lại sau những ca từ, những nhạc điệu của bài hát là cảm giác nhớ thương, hoài niệm - cảm giác dằn vặt cố quên đi nhưng thật khó quên của... tình yêu.

Một bài hát ru là để đưa ta vào giấc ngủ ngon êm đềm. Nhưng một "bài hát ru" cũng có thể khiến cho ta mỗi khi thức dậy vào đêm khuya sẽ ngẫm ngợi nhớ về những kỷ niệm đã qua cùng với tháng năm của cuộc đời. ("Người ấy" nói với mình rằng gần đây hay thức dậy vào khoảng 3h sáng, ngồi dậy đọc, viết một chút gì đó rồi lại ngủ tiếp...). Gần đây mình cũng hay thức dậy giữa khuya và tự nhiên khó ngủ lại vì ... nghĩ ngợi (tất nhiên có cả bóng dáng người ấy trong sự khó ngủ lại đó). "BÀI HÁT RU CHO ANH" là loại thứ hai ấy. Dù cho "người đó" có nghĩ gì,mình chỉ muốn thể hiện chút đồng cảm của cái sự khó ngủ lại với "Bài Hát Ru Cho Anh" mà Mỹ Linh đang thể hiện này...

"Đó - bài hát - em dành

ru

anh"

Nếu có dịp đi hát KARAOKE cùng nhau, nhất định mình sẽ chọn ra bài này và ... hát. He he....

 

BÀI HÁT RU CHO ANH

Sáng tác: Dương Thụ

Ru anh, ru anh ngủ, đồi thông nghiêng xa mờ
Vẩn vơ bóng liễu đổ, mặt hồ xanh như mơ
Ru anh, ru anh ngủ, rồi mai hay bao giờ
Niềm vui hay đau khổ, thật đời hay mộng mơ
Ru hời gió mát, trưa hè nóng bức
Ru hời nắng ấm, chiều đông chiều đông
Ru hời mây trôi, lang thang triền sông
Ru hời mưa rơi, đêm thu lồng lộng

Ru hời tiếng lá, xôn xao rừng vắng
Ru hời nắng sớm, nằm trong hạt sương
Ru hời đêm xanh, trăng non vừa lên
Đó bài hát, em dành ru anh.

 

(Một bài viết trước khi vô Hà Tĩnh - 15h 20 Sat, 5th Nov 2011)

[ Chung ] 26 October, 2011 19:54

Mệt (2)

Chưa phải là trống rỗng - cũng chẳng cường điệu chi

Chỉ là sự chán chường đến rất thầm thì

trong khoảnh khắc tinh thần ta chùng lại

Những dây thần kinh bải hoải

như sợi nắng vàng yếu đuối 

tan trên lá vàng rồi rơi rụng đến tả tơi

Này những người được gọi là bạn của ta ơi

bạn đã nói về ta điều gì sau lưng ta nhỉ?

Giờ ta chẳng thiết nghĩ

Thây kệ rồi để tìm chút nguôi ngoai.

Với những điều mà cuộc đời kia luôn hướng tới cho tương lai

Giờ ta sẽ chẳng cố nhoài

chẳng gồng mình để chứng minh ta nữa. 

Ta từ bỏ ...

Bỏ để không còn mạnh mẽ

Bỏ để biết rằng vẫn biết khóc lúc tủi thân

Bỏ để quên đi những phong trần 

và khiến hồn mình mong manh trước những nỗi đau của bao người quanh ta đang chịu đựng

Ngay lúc này đây ta thấy mình chẳng còn đứng vững

để buông thả mình trong yếu đuối đến ngây ngô

Ta đang mơ hồ

về thực chất những gì ta muốn...

 

Đường đời ơi sao cứ dài theo gió cuốn

để ta thấy bơ vơ

Ta van - ta xin - đời ơi chớ ơ hờ...

Hãy mang ngay giùm ta những này đây phút giây mỏi mệt !

 

Những niềm tin lại hồi sinh khi cảm giác này đã hết...

Ta lại hy vọng

Ta lại mộng mơ

Và ta vẫn sẽ ....làm thơ ...

[ Chung ] 09 October, 2011 18:23

alt 

Đây! bờ vai anh

Giận hờn chi mái tóc
tay vén sợi mai
buông sợi dài
kín hồn anh nhức nhối

Ta đang gần bên nhau
sao em như vội
chối bỏ anh
trong khoảng lặng mong manh

Cái mím nhẹ môi em
cứ nhói tim anh
cái mỉm cười
sao mà chua chát thế

Ta đang gần bên nhau
sao em không thể
bật oà lên
trên nức nở... vai này.

1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18  Sau»