Chùm: Giật mình

By Phạm Quốc Anh

Giật mình

Chiều về nắng tắt đỏ hoàng hôn
Hạ đã chung chiêng tiếng sáo vờn
Xuân đi bóng hút con diều mỏng
Ô cửa giật mình bên mái hiên

Nhớ thu xưa

Em đi nắng rạn bên hè vỡ
Đọng tiếng sương thầm nhớ dáng xưa
Bình minh hé rạng heo may đợi
Nhẹ bước em về xa vợi thu ...

Yêu trong mùa gió

Buông lời yêu
Lời yêu bay theo gió
Liệu ai đã túm được ngọn cỏ
Nơi gió vừa bay qua ???

 

Vu vơ ... Ngẫm... Buồn 

Đời người liệu in dấu

Thời gian mỗi chuyến tàu

Ngày - thanh ray cuộc sống

Ký ức - Đêm bạc đầu

Chiều của tuổi tác ấy

Ga của xác thân này

Hoàng hôn chưa tắt nắng

Bâng quơ buồn đâu đây !

 

More...

Cảm nhận cho một CHIỀU

By Phạm Quốc Anh

Cảm nhận cho một CHIỀU

CHIỀU

Chiều trôi.

Chiều vào đỗ ga tôi
Cái ga xép bên triền đồi thời vắng
                  

Chiều vào ga lẳng lặng
Kéo hoàng hôn phủ kín đôi chân
                  
Xếp lại gió mây trong túi dết thời gian
Ém lại toe tuơ nỗi chiều hiu quạnh
Giấu sợi nắng kịp trước khi lui nắng
Nhặt mảnh ngày rơi vụn trên thanh ray

Trong túi thời gian đeo nặng mỗi ngày
Chiều che giấu cả những gì xa lắc
                  
Chiều uống cùng tôi một ly cô nhắc
Có chút men cay làm vốn... Để vào đêm!?

(Thơ Bảy Thi - baythi.vnweblogs.com)

-----------

Chiều nay ở nhà một mình tôi loay hoay chạy ra chạy vào mà không định hình được mình đang cần gì nữa: Áp lực của những chương trình mới? Áp lực từ cuộc sống? Những khát khao chia sẻ? Những lo sợ mình bị lãng quên?(mà nào có biết ai nhớ mà quên!)...

Nghĩ lại... Định thần... Ra quyết định... 

Những căng thẳng đã phần nào được giải tỏa bởi trạng thái tự cân bằng mình tôi cảm giác bỗng như tâm hồn mình chùng xuống - và thế là chiều dường như cũng ...buồn.

Lang thang trên mạng rồi như là một thói quen của một kẻ chuyên ăn quà vặt tôi không thể không ghé qua vnweblogs được. Biết đọc gì đây cho một chiều buồn ?

Với cái tiêu đề CHIỀU  bài thơ này của blogger Bảy Thi là một điểm dừng cho tôi nhấm nháp cái thi vị của một món quà bất chợt. Tôi bỗng bật cười vì có cảm giác như tác giả đang đọc ý nghĩ của mình :

"Chiều trôi

Chiều đỗ vào ga tôi

Cái ga xép bên triền đồi thời vắng"

Chẳng biết có phải như tôi suy đoán nhưng ít ra thì có một sự thật là: Trong những lãng trôi của ngày và đêm - chiều cũng trôi. Nhưng Chiều trong thơ như muốn được xâm nhập được lắng đọng được dừng lại cùng tác giả. Phải chăng bởi lòng tác giả cũng đang hướng về Chiều?

"Chiều" và "Ga tôi" một chiều vắng và sân ga cũng vắng  vắng đến bâng khuâng như góc khuất sườn đồi. "Ga tôi" ơi có chấp nhận Chiều sẽ đỗ vào sân ga? Đành vậy thôi - biết làm sao được khi sân ga luôn là bến đỗ cho những con tàu. Và Chiều cũng là một chuyến tàu không thiếu được cho suốt hành trình - hành trình cuộc sống của mỗi đời người.

"Chiều vào ga lẳng lặng

Kéo hoàng hôn phủ kín đôi chân"

Với mỗi chuyến tàu những í ới ồn ào của hành khách lên xuống  những hú vang tiếng còi  những bịn rịn chia tay những vui cười chào đón luôn là những âm thanh huyên náo khi tàu cập bến sân ga. Nhưng CHIỀU trong thơ tác giả Bảy Thi lại lẳng lặng lại nhẹ nhàng như rất biết mình - "Chiều vào ga lẳng lặng - kéo hoàng hôn phủ kín đôi chân". Ôi cái "tấm chăn" hoàng hôn trong không gian chiều trong tâm hồn chiều sao mà tự nhiên sau rồi lại ý tứ đến vậy... Có lẽ bởi chuyến tàu Chiều luôn biết rằng sân ga trước sau cũng sẽ đón nhận mình nhưng thà rằng cứ lẳng lặng ý tứ chắc rằng Ga chiều sẽ bớt rộn rạo và cảm nhận được những nhẹ nhàng bình thản như ánh hoàng hôn đang hắt nghiêng bóng chân thềm.

Xếp lại gió mây trong túi dết thời gian
Ém lại toe tuơ nỗi chiều hiu quạnh
Giấu sợi nắng kịp trước khi lui nắng
Nhặt mảnh ngày rơi vụn trên thanh ray

Mỗi khi tàu Chiều vào Ga sẽ là những sắp dọn nghỉ ngơi - những nhặt nhạnh thu gom - những kỷ niệm hành trình và cả những bâng khuâng hồi tưởng. Chiều ơi! Một khi chiều vào ga vậy là đã qua rồi những gió mây những bâng quơ "te tuơ" ký ức những gì còn lại của ngày. Chiều ơi! Hãy chịu khó tận hưởng những gì còn lại dẫu chỉ là một "sợi nắng" trên "thanh ray" thời gian nơi sân ga "hiu quạnh" nhé! 

Trong túi thời gian đeo nặng mỗi ngày
Chiều che giấu cả những gì xa lắc
                  
Chiều uống cùng tôi một ly cô nhắc
Có chút men cay làm vốn... Để vào đêm!?

Thầm lặng tại sân ga chuyến tàu chiều dường như bình thản trầm mặc với những vất vả của hành trình thời gian giờ đã lùi lại chốn xa xưa. Cùng cái trầm mặc bình thản ấy  chút men cay của những chuyến hành trình mà Chiều đã đi qua đã được tác giả cảm nhận nếm vị bằng hình ảnh rất gợi tả: "Chiều uống cùng tôi một ly cognac" để rồi tác giả hóa thân với Chiều với Ga xép với cả "túi thời gian đeo nặng" mang "chút men cay" ấy "làm vốn". Với tôi có lẽ đó chính là thứ vốn liếng được tính bằng sự trải nghiệm cuộc đời. 

Màn đêm dần buông chiều sẽ được phủ kín bằng tấm chăn hoàng hôn. Hoàng hôn tắt - Chiều và Ga sẽ chìm trong bóng tối. Nhưng hương vị của "chút men cay làm vốn" sẽ còn đọng lại những dư âm không bao giờ quên đối với mỗi ai  khi đọc CHIỀU. Ừ thì hãy uống cùng Chiều đi! Cognac Champaigne  Whisky Vodka... hay gì cũng vậy! Nó chỉ khiến tâm hồn mỗi người trong số chúng ta dâng đầy hương vị  đầy cảm giác về cuộc sống bằng sự trải nghiệm của những hành trình thời gian. Đúng như lời tác giả khi cảm nhận được những trải nghiệm mà hành trình tuổi tác đem lại cho cuộc đời mỗi người lúc về chiều có nghĩa là chúng ta có thể có được "chút men cay làm vốn ...Để vào đêm" .

Với một người cảm thụ không chuyên như tôi khi đọc xong bài thơ trên đây của tác giả không hiểu sao lòng bỗng cất lên một chút cảm thán dù không khỏi lạc lõng vu vơ:

Đời người liệu in dấu

Thời gian mỗi chuyến tàu

Ngày - thanh ray cuộc sống

Ký ức - Đêm bạc đầu

Chiều của tuổi tác ấy

Ga của xác thân này

Hoàng hôn chưa tắt nắng

Bâng quơ buồn đâu đây !

Và như vậy tôi cũng đã trôi đi một buổi chiều. Có lẽ đêm nay dù không uống giọt cognac nào chắc rằng tôi cũng đã có chút vốn "trải nghiệm cuộc sống" từ CHIỀU để ... vào đêm. Liệu một giấc ngủ ngon và một giấc mơ đẹp đêm nay có phải là một sự cảm ơn của tôi với tác giả vì những gì gọi là cảm xúc mà tôi có được từ bài thơ CHIỀU.

More...

ĐƯỜNG NẮNG

By Phạm Quốc Anh

Đường Nắng

(Cho Ngày Hôm Qua)

Ngày hết - Đêm trôi
Con đường dài mở ra - nắng chiếu
Con đường ngắn lại - nắng xiên
Con đường chạm tới chân trời - miên miên nắng tắt

Như còn vương trong mắt:
Sáng còn  mới tinh khôi...
Ngọ chang chang xa ngái...
Dù chiếu xiên mê mải
Bụi ven đường vẫn cuốn nắng bước theo chân 

Cuối đường kia liệu nắng có phân vân
có nuối tiếc những xoay vần trong khắc khoải
khi hoàng hôn tím hồn trong hoang tái
vắt lên mây những vệt sáng cuối chiều

Ngước mắt trông lơ lửng mấy cánh diều
Giơ tay với chạm vùng trời hoài niệm
Rót vào không gian cạn nghiêng rồi bầu rượu   
Giấc mơ xưa nắng đã đượm men ... Đời

More...

Âm thầm

By Phạm Quốc Anh

 

Âm thầm

Khi những bông hoa loa kèn rung rinh đi dạo phố

Là phố thêm một tuổi

Là xuân hạ giao mùa

Là ánh nhìn ngơ ngẩn

Vương trên gánh hàng hoa

 

Khi tiếng đàn nhẹ trôi trong đêm vắng mênh mang

Là tâm hồn lại đầy thêm một cảm xúc

Là con tim ai đang thổn thức

Là khối tình chôn chặt

Rung trên phím đàn khuya.

 

Góc bình yên nơi chốn đây - kia

Người thương ơi có nhớ về ta không nhỉ?

 

Giữa đêm khuya có những bông hoa loa kèn không ngủ

Có tiếng đàn vương vấn khúc tình ca...

 

----------------

Cảm nhận của thi sĩ Hà Vân

Khi hoa loa kèn khoe cánh trắng
Dịu dàng sáng giữa nắng mới đầu hè
Dịu dàng thơm tiễn mưa mùa xuân đi
Với lửa phượng rực trời đỏ cháy

Đêm dường như không âm thầm nữa
Bản nhạc xưa chen nốt rộn rã vui
Đón ngày mới nào - EM với nụ cười tươi
Tình người xa lắng niềm thương nỗi nhớ

 

More...

Nắng tháng Năm

By Phạm Quốc Anh

Nắng tháng Năm

 

Tháng Năm tới 

đem về những tia nắng mới

nắng ửng hồng bình minh

nắng rung rinh những hạt sương sớm

nắng phủ đầy vườn màu xanh

nắng hong khô bờ tường ký ức

 

Nắng tháng Năm

dù vẫn còn tươi non lá hạ

đã lấp ló từng chùm quả xanh

rực rỡ tinh khôi như những cánh hoa nở trong buổi sáng yên lành

mà chẳng chói chang như trưa hè tháng Sáu.

 

Không còn là những mong manh mầm hạt

Hỡi mùa xuân đã qua

Giọt mưa phùn Giêng Hai theo năm tháng trôi xa

cùng vợi vời lạnh se rét nàng Bân của tháng Ba tháng Tư cất bước

Bừng lên sau cơn mưa đầu mùa trong lành mát mẻ 

Đây rồi nắng tháng Năm

 

----------------------------------

 

Các cảm nhận chia sẻ cùng Nắng Tháng Năm: 

Cảm nhận của thi sĩ - bác sĩ Gió Phương Nam 

Nắng tháng năm
dìu dịu làm sao
không bỏng rát như trưa hè tháng sáu
lá non tơ đón mưa đầu ngọt mát
Đón tình yêu hạt mầm nảy lên xanh

Nắng lung linh ôi tia nắng thủy tinh
như mùa xuân vấn vương người gởi tặng
Tháng năm có những dấu chân thầm lặng
chạm vào mênh mông...

--------

Cảm nhận của thi sĩ BongMac - Nguyễn Văn Quốc

Nắng tháng năm ánh hồng đôi má
Mắt em yêu sao sáng cả đất trời
Có gì vui mà hoa nở trên môi
Mà bẽn lẽn như ngày đầu hẹn ước

-------

Cảm nhận của thi sĩ Hà Đình Chung


Nắng tháng năm nắng hong vàng nỗi nhớ
Nắng nói gì thủ thỉ buổi sớm mai?
Bình minh lên đan sợi kén tơ vàng óng
Rực rỡ hồn nhiên tỏa rạng bóng đêm dài...

Nắng tháng năm nắng gợi nhớ những xa xôi
Đưa ta về cõi tình yêu xưa miền kí ức...
Nắng tháng năm nắng trong vắt cả bầu trời
Nhớ một sắc hồng tinh khiết đượm bờ môi

 

More...

Cho ngày đầu tháng Năm

By Phạm Quốc Anh

Cho ngày đầu tháng Năm

 

Không còn mưa phùn cuối xuân lất phất

Trời rạng rỡ nắng hồng

Những cây sấu vẫn xanh lúc mùa đông

Giờ xạc xào thay lá

Những ngày tháng Tư đã trôi êm ả

Như ngày ta gặp nhau...

 

Cơn mưa trưa bất chợt rắc trên đầu

Vai ngực ai ướt áo

Giữa phố xá nơi ồn ào huyên náo

Khoan nhặt tiếng mưa rơi

Chuyện chúng mình vẫn chỉ có thế thôi

Nói Cười và Thấu hiểu....

 

Mưa tạnh rồi nhường nắng chiều xiên chiếu

Nghiêng rủ bóng Cát đằng

Nắng đầu mùa vẫn chưa rực sắc Bằng lăng

Nhưng tím màu hò hẹn

Chia tay ngoái nhìn nhau trong nghèn nghẹn

Rạng ngời ánh tinh khôi ...

 

Này người thương của ta ơi

Người đã khiến ta chơi vơi

Trong nhớ mong của đợi chờ và thấp thỏm

.........

Ngẩng nhìn bầu trời mây vẫn chưa trôi thành nhóm

Nắng vẫn nhẹ nhàng

Đến khi nào trong  sắc phượng hồng ve cất tiếng râm ran  

Tháng Sáu ư người ơi sao mà xa xôi lắm...

 

Ước gì vào một buổi bình minh sương sớm

Tình ta rạng ngời như những tia nắng tháng Năm nay...

More...

CHÙM : GẠO

By Phạm Quốc Anh

Chùm: Gạo

NHẦM

Người ta Gạo đỏ tháng Ba

Với em xòe nở lại là tháng Tư

Có gì sai sót rồi ư

"Âm - Dương" tùy lịch - vẫn như thế mà !

KHOẢNH KHẮC MỘC MIÊN

Rực trời khoảnh khắc Mộc Miên

Đâu rồi xuân ấy - một miền tương tư

Qua rồi ư - Hết rồi ư

Tiếng con tu hú hè như đã về

Nắng trong trong lắm triền đê

Xa xa sắc đỏ hồn quê gọi hồn

 

NHỚ

Em là một cánh Gạo quê

Từ xa em gọi anh về miền xưa

Phải đâu sắc đỏ ban trưa

Mà trong sâu thẳm anh vừa nhớ ai !!!

GẠO XÒE CÁNH LỬA

(thơ cảm tác của thi sĩ Hà Vân) 

"Xưa gạo nở đỏ tháng ba
Sau đợt rét cuối trời đà ấm lên
Bây giờ mưa nắng liên thiên
Trái đất quay lệch các miền cũng quay
Hoa đâu chọn được tháng ngày
Dửng dưng nở đón mây bay gió trời
Âm Dương đúng - lệch thế thôi
Xoè cánh lửa giữa cuộc đời đẹp sao"

 Sắc Pơ lang giữa rừng Trường Sơn

(Thơ cảm tác của thi sĩ Hà Đình Chung)

"Pơ lang hoa nở Trường Sơn 

Nhớ mùa chiến dịch vai sờn ba lô

Nhớ anh bộ đội Cụ Hồ

 Đường mòn xưa đỏ nấm mồ vô danh

Lửa bùng sắc gạo rừng xanh

Mênh mang vẳng tiếng quân hành xa xa..."

 

Những vần thơ cảm tác

của thi sĩ BongMac - Nguyễn Văn Quốc

-1-

Tháng Ba hoa gạo nở
Thắp đỏ góc trời quê
Dẫu trời đang mưa đổ
Vẫn rực trổ đam mê

-2-

Nhánh hoa gạo em gửi anh
Lung linh sắc nắng xanh xanh rừng già
Nhớ nhau cháy lửa màu hoa
Yêu nhau nắng lửa tan hòa vào nhau...

More...

KHUYA

By Phạm Quốc Anh

KHUYA

 

Phố khuya mờ bóng đổ

Đèn đường hiu hắt xiêu

Góc trời trăng chếch chiếu

Tiếng vạc gầy cô liêu

 

Mắt sao đêm thấp thoáng

Thẳm sâu như cõi tình

Cô đơn như trăng lạnh

Ta lang thang tìm... mình

More...

CHUỐI & MUỖI

By Phạm Quốc Anh

Hôm qua gặp nhau mọi người rất vui. Hy vọng sự có mặt của mình không làm cuộc vui bớt vui.

Được phân công phụ trách vần UÔI xin góp vui cùng cái sự ỤC và ỰC của mọi người bằng vài câu như sau:

"Này này khó quá cái vần UÔI

Đã định viết rồi bỗng thấy CHUÔI ( hê hê CHUỐI đấy)

Lóng ngóng vào ra không hứa CUỘI

Chợt vỗ cái mông rằng ấy - MUỖI...

He he....

--------------

Hôm qua:

    Sáng 5 tiết 

    Chiều 5 tiết

    Tối 3 sets tennis + gặp nhau ... rất vui

Hôm nay:

    Sáng 5 tiết 

    Chiều 5 tiết 

    Tối : Bây giờ còn đang ngồi post bài lên vnweblogs. Nhưng chắc chắn sau đó sẽ là một trận túc cầu với đồng nghiệp bên sân Đại học Sân khấu Điện ảnh (Hê hê lâu lắm rồi không .... đá... Thèm... chèm chẹp). (6h00 pm - 8h00 pm).

    Đêm nay lại là rằm và mặt trăng lại ở gần trái đất : Hy vọng trăng sẽ to và đẹp (dự kiến sáng hơn mức bình thường 30%). Chợt nhớ lại một bài viết đã lâu. Gửi lên đây để nhớ lại chút kỷ niệm lúc ...cô đơn.

He he !!!!!!!!!!!!!!

Trăng nơi này đâu phải trăng quê

 
Sàng tiền minh nguyệt quang
Nghi thị địa thượng sương
Cử đầu vọng minh nguyệt
Đê đầu tư cố hương
(Tĩnh Dạ Tứ - Lý Thái Bạch)
Dịch thơ:
Đầu giường trăng tỏ rạng
Đất trắng ngỡ như sương
Ngẩng đầu nhìn trăng sáng
Cúi đầu nhớ cố hương

Trái đất chỉ có duy nhất một tiểu hành tinh luôn quay quanh nó và ánh trăng thì lại không là gì khác ngoài ánh sáng phản chiếu từ tiểu hành tinh đó mỗi khi màn đêm buông xuống. Như thế thì ở mọi nơi có ánh trăng trên thế gian ánh trăng chẳng qua chỉ là một vậy mà có lúc ta đã tự hỏi mình "trăng nơi này đâu phải trăng quê" ? Nếu ai đã một lần xa quê hương sống đời lữ thứ hẳn không khỏi đã từng một lần tần ngần bâng khuâng trước một đêm trăng thanh tĩnh. Có gì đâu khác khi cũng chỉ là một vầng trăng treo lơ lửng trong màn đêm tĩnh lặng vương ánh sáng mờ ảo trên những góc sân mảnh vườn hoặc trên những nóc nhà con phố... vậy mà sao lữ khách lại thấy nhớ "ánh trăng quê" đến kỳ lạ. Cái cảm giác tần ngần đến từ một nơi sâu khuất tâm hồn mà thường ngày không có dịp bùng phát kia phải chăng chính là cảm giác nhớ quê nhớ nhà nhớ bóng dáng người thân thương. Phải rồi - người lữ thứ đang ôm mối tương tư hình bóng quê nhà.

Ánh trăng khuya - đâu chỉ đơn thuần là một ánh trăng suông. Trăng nhiều khi cũng biết chia sẻ nỗi cô đơn của người lữ thứ. Phải chăng cái giây phút tần ngần bâng khuâng ngợp hồn người lữ thứ trước sự tĩnh lặng đến trong vắt của đêm trăng chính là tiếng lòng từ sâu thẳm trái tim đáp lại nỗi cảm thông chia sẻ của ánh trăng. Trăng đã chia sẻ cùng ta nỗi nhớ quê nhà nhìn "trăng nơi này" ta nhớ "trăng quê". Và mỗi khi nhớ đến trăng quê nhà là ta như lại được quay vể sống với cảnh sông nước đêm trăng nơi con sông quê hiền hoà chảy êm ái quanh xóm làng thân thương cảnh vui đùa của thuở ấu thơ chơi trốn tìm nhảy múa dưới đêm trăng. Ánh trăng quê nhà là ánh trăng của những run rẩy cuộc tình đầu của những lung linh của những góc phố hàng cây nơi công viên các đôi tình nhân hò hẹn. Trăng quê nhà là trăng của những thiêng liêng kỳ bí nơi mờ ảo của mái chùa góc miếu làng quê là trăng của những tiếng vọng rầm rì bởi những côn trùng cỏ cây giữa đêm khuya nơi mảnh vườn quê nhỏ xinh yêu dấu. Trăng quê hương là vậy.

Với lữ khách trăng quê hương là trăng của những kỷ niệm thuở ấu thơ những kỷ niệm gắn bó với hình ảnh quê nhà nơi có những người thân yêu đang chờ đợi. Và rồi cũng với người lữ khách ấy "trăng nơi đây" sẽ có lúc cũng trở thành kỷ niệm cho dù "trăng nơi này đâu phải ánh trăng quê". Nhưng chính vì sự khác biệt đầy chất cảm tính đó trăng đã trở thành nguồn cảm hứng và chia sẻ với biết bao tâm hồn nhạy cảm. Xuất phát từ những rung cảm của lòng mình với những ai sáng tác văn chương trăng vì vậy nhiều khi cũng hoá tâm hồn.

Đêm nay là một đêm trăng sáng nơi đất khách. Tuy không phải là người sành thơ - ta cũng không khỏi bâng khuâng nhớ đến ánh trăng trong Tĩnh dạ tứ của Lý Bạch. Thế rồi tự nhiên trong ta bất chợt vang lên câu cảm thán của lòng mình:

"Vén mây ngó xuống trần đời
Nhuộm màn sương trắng rạng ngời đêm khuya
Cứ bay lơ lửng trời kia
Nhớ quê - trăng có sẻ chia nỗi lòng?"

Cảm ơn trăng đã cho ta một đêm khó ngủ. Hy vọng đây cũng là một kỷ niệm đẹp của người lữ khách như ta.
A bright full moon night - 19 Jun 2008.

 

More...

Không đề

By Phạm Quốc Anh

Không đề

Bằng ánh mắt nhìn - Ta gọi nhau

Nhớ đâu mắt ngóng xa vời

Thương đâu mắt cứ chơi vơi kiếm tìm

Giận đâu mắt khép im lìm

Hờn đâu mắt cứ nhấn chìm lãng quên

Những xót xa chẳng thành tên

Mà sao mắt nhuộm thâu đêm nỗi buồn

 

More...